Tiêu Sử
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật trong truyền thuyết Trung Hoa: "Tiêu Sử" là tên của một chàng trai tài hoa, nổi tiếng với tài thổi sáo (ống tiêu) hay đến mức có thể thu hút chim phượng hoàng. Theo truyền thuyết, chàng được vua Tần Mục Công gả con gái là công chúa Lộng Ngọc và sau đó cả hai cùng cưỡi phượng hoàng bay lên trời, trở thành tiên.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyền thuyết về Tiêu Sử và Lộng Ngọc là một câu chuyện đẹp về tình yêu và sự hòa hợp âm nhạc.
- Tài thổi sáo của Tiêu Sử được ví như tiếng nhạc của thiên đình.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Câu chuyện Tiêu Sử - Lộng Ngọc": Thường dùng để chỉ một mối lương duyên đẹp, một cuộc hôn nhân hạnh phúc và hòa hợp giữa hai người tài hoa, hoặc để ví von về một đôi uyên ương đẹp đôi.
- Họ đẹp đôi như Tiêu Sử với Lộng Ngọc.
- "Tiếng sáo/Sự nghiệp của Tiêu Sử": Có thể dùng để ví von về một tài năng xuất chúng, đặc biệt trong lĩnh vực âm nhạc hoặc nghệ thuật, có sức thu hút kỳ diệu.
- Giọng hát của cô ấy có sức hút như tiếng sáo của Tiêu Sử vậy.
Biến thể và từ gần giống
- Lộng Ngọc (Danh từ riêng): Tên công chúa, con gái vua Tần Mục Công, là vợ của Tiêu Sử trong truyền thuyết.
- Phượng Hoàng (Danh từ): Loài chim thần thoại, biểu tượng cho sự cao quý và may mắn, xuất hiện trong truyền thuyết về Tiêu Sử.
Từ đồng nghĩa
- Nhân vật truyền thuyết: Có thể xem Tiêu Sử là một nhân vật huyền thoại hoặc nhân vật cổ tích.
- Nhạc sĩ tài hoa: Trong ngữ cảnh nói về tài năng, có thể liên tưởng đến các từ như nghệ sĩ lỗi lạc, tài tử phong lưu.
Thành ngữ/Điển tích liên quan
- "Tiêu Sử Lộng Ngọc" / "Sử tiêu Ngọc lộng": Thành ngữ/cặp điển tích cố định dùng để chỉ một đôi vợ chồng hoặc cặp đôi hạnh phúc, mỹ mãn, đặc biệt khi cả hai đều có tài năng và cùng chung sở thích (thường là âm nhạc, nghệ thuật).
- Họ sống với nhau hòa thuận, đúng là một cặp "Tiêu Sử Lộng Ngọc".
- "Cưỡi phượng bay lên trời": Hình ảnh từ kết thúc truyền thuyết, thường tượng trưng cho việc đạt đến cảnh giới cao nhất, sự viên mãn, hoặc trở thành bất tử (thành tiên).
- Sau khi hoàn thành kiệt tác, ông như được "cưỡi phượng bay lên trời" trong sự nghiệp sáng tác.
- Đông Chu liệt quốc: Chàng Tiêu Sử giỏi thổi ống Tiêu, vua Tần Mục Công đem con gái là nàng Lộng ngọc gã cho. Chàng dạy nàng thổi Tiêu, chim Phượng Hoàng nghe tiếng bay đến. Sau, vợ chồng cùng cưỡi Phượng mà bay lên trời